10/02/2026 02:52
Giữa nhịp sống hối hả, có những con người chọn cho mình con đường lặng thầm cống hiến, ngày đêm âm thầm giữ gìn và bảo vệ sự sống cho cộng đồng. Tại tỉnh Đắk Lắk, những thầy thuốc ưu tú không chỉ miệt mài trong công tác khám, chữa bệnh mà còn bền bỉ trên mặt trận y tế dự phòng – nơi sự hy sinh ít khi được gọi tên. Họ là những người trực tiếp đối mặt với các ca bệnh phức tạp, giành giật từng nhịp thở, từng khoảnh khắc sống cho người bệnh bằng trình độ chuyên môn vững vàng và trái tim tận tụy. Không chỉ cứu người bằng y thuật, những bác sĩ ấy còn là điểm tựa tinh thần vững chắc, thắp lên niềm tin, lan tỏa hy vọng và tiếp thêm nghị lực cho bệnh nhân trong những thời khắc khó khăn nhất của cuộc đời.
Giữa những hành lang bệnh viện luôn sáng đèn, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh đến nghẹt thở, có những con người lặng lẽ gánh trên vai sứ mệnh giữ lại từng nhịp thở cho người bệnh. Ở Đắk Lắk, dấu ấn của những thầy thuốc ưu tú không chỉ được ghi lại bằng thành tích chuyên môn, mà còn bằng những năm tháng hy sinh thầm lặng, cống hiến cho sức khỏe cộng đồng.
Tại Khoa Hồi sức cấp cứu nhi và nhi sơ sinh - Bệnh viện Đa khoa vùng Tây Nguyên, không khí căng thẳng dường như chưa bao giờ ngơi nghỉ. Đây là nơi tiếp nhận những bệnh nhi trong tình trạng nguy kịch nhất. “Tư lệnh” của khoa – Thầy thuốc ưu tú, bác sĩ CKII Hoàng Ngọc Anh Tuấn – đã gắn bó hơn 30 năm với chiếc áo blouse trắng, trực tiếp cứu sống vô số ca bệnh ở tình thế “ngàn cân treo sợi tóc”. Dưới sự dẫn dắt của ông, Khoa không ngừng đổi mới, làm chủ nhiều kỹ thuật hồi sức cấp cứu nhi và sơ sinh tiên tiến như thay máu điều trị vàng da nhân, thở máy, CPAP, đo huyết áp động mạch xâm lấn, bơm surfactant cho trẻ sinh non… Mỗi kỹ thuật được triển khai thành công là thêm một cánh cửa sự sống được mở ra. Trong nhiều tình huống không thể chuyển tuyến do nguy cơ cao, bác sĩ Tuấn cùng ê-kíp đã mạnh dạn áp dụng các biện pháp hồi sức chuyên sâu, giành lại sự sống cho nhiều bệnh nhi tưởng chừng không còn hy vọng.
Đối với bác sĩ CKII Hoàng Ngọc Anh Tuấn, làm hồi sức cấp cứu nhi là chấp nhận bước vào những tình huống không cho phép sai sót. Ảnh: Quang Nhật
Đã có rất nhiều “câu chuyện cổ tích” giữa đời thường đã được viết nên từ chính nơi này: Từ bệnh nhi 6 tuổi mắc cùng lúc nhiều bệnh hiểm nghèo cho đến em bé sơ sinh chỉ 6 ngày tuổi suy hô hấp độ IV, sốc nhiễm trùng, nhịp tim lên tới 300 lần/phút. Bằng bản lĩnh, sự phối hợp nhịp nhàng và chuyên môn vững vàng, các thầy thuốc đã kéo những sinh mệnh bé nhỏ trở về từ lằn ranh tử thần.
Không chỉ là một bác sĩ lâm sàng giỏi, bác sĩ Tuấn còn là nhà khoa học luôn trăn trở với sức khỏe trẻ em vùng Tây Nguyên. Nhiều đề tài nghiên cứu do ông chủ trì đã góp phần nâng cao chất lượng chẩn đoán, điều trị, mang lại giá trị thiết thực cho công tác chăm sóc nhi khoa tại địa phương. Chia sẻ về công việc gắn liền với áp lực và những khoảnh khắc sinh tử, Thầy thuốc ưu tú, bác sĩ CKII Hoàng Ngọc Anh Tuấn cho biết, làm hồi sức cấp cứu nhi là chấp nhận bước vào những tình huống không cho phép sai sót. “Bệnh nhi, đặc biệt là trẻ sơ sinh, diễn biến rất nhanh. Có những ca chỉ chậm vài phút là không thể cứu vãn. Vì vậy, người bác sĩ hồi sức phải luôn tỉnh táo, quyết đoán và sẵn sàng chịu trách nhiệm với từng quyết định của mình,” ông nói. Theo bác sĩ Anh Tuấn, áp lực lớn nhất không chỉ đến từ chuyên môn mà còn từ nỗi day dứt khi đối diện với sinh mệnh quá nhỏ bé. “Trẻ em chưa kịp nói lời nào với cuộc đời đã phải giành giật sự sống. Mỗi lần chứng kiến cha mẹ đứng chờ ngoài phòng cấp cứu, tim mình như thắt lại. Đó vừa là áp lực, vừa là động lực để chúng tôi không được phép bỏ cuộc”, ông chia sẻ.
Cũng trên “tuyến đầu” hồi sức, tại Khoa Hồi sức tích cực – Chống độc -Bệnh viện Đa khoa Phú Yên, Thầy thuốc ưu tú, bác sĩ CKII Châu Khắc Toàn là người chỉ huy thầm lặng của những “cuộc chiến” sinh tử. Hơn 35 năm khoác áo blouse, gần 30 năm gắn bó với khoa hồi sức, ông đã trải qua những ngày tháng thiếu thốn đủ bề, khi phương tiện hỗ trợ gần như không có, mọi quyết định đều dựa vào kinh nghiệm và bản lĩnh nghề nghiệp. Ông vẫn nhớ như in ca bệnh nhi chưa đầy 2 tuổi suy hô hấp nặng năm 1995. Trong tình thế tối cấp, không máy siêu âm, không X-quang tại giường, bác sĩ Toàn đã quyết định chọc hút dịch màng phổi “bằng tay và niềm tin”, cứu sống cháu bé trong gang tấc. Ngày nay, dù khoa đã được trang bị đầy đủ máy thở, máy lọc máu, hệ thống monitor hiện đại, nhịp độ căng thẳng vẫn không hề giảm khi số bệnh nhân luôn vượt quá chỉ tiêu giường bệnh. Trong mỗi ca trực, dù nửa đêm hay rạng sáng, khi có bệnh nhân nguy kịch được đưa vào, bác sĩ Toàn luôn có mặt kịp thời, sẵn sàng bước vào “cuộc chiến” không tiếng súng. Đặc biệt, trong đỉnh dịch COVID-19, ông đã bám trụ gần một tháng tại khoa, đồng thời phụ trách chuyên môn khu điều trị bệnh nhân nặng, hướng dẫn xử trí cho các bệnh viện dã chiến. Có những đêm, ông chỉ chợp mắt chưa đầy một tiếng.
gần 30 năm gắn bó với khoa hồi sức, bác sĩ Toàn cùng đồng nghiệp luôn có mặt kịp thời, sẵn sàng bước vào “cuộc chiến” không tiếng súng. Ảnh: BVCC
Song song với mặt trận điều trị, ở tuyến y tế dự phòng – nơi sự hy sinh ít được nhìn thấy – Thầy thuốc ưu tú, thạc sĩ, bác sĩ CKII Hoàng Hải Phúc - Giám đốc Trung tâm Kiểm soát bệnh tật tỉnh, đã dành 28 năm gắn bó với công tác phòng, chống dịch bệnh. Ông cùng đồng nghiệp không quản ngại hiểm nguy, trực tiếp xuống những vùng sâu, vùng xa, điểm nóng dịch tễ để giám sát, điều tra và khống chế dịch bệnh. Dấu ấn lớn nhất của bác sĩ Phúc là những đóng góp mang tính đột phá trong công tác phòng, chống và loại trừ sốt rét. Hàng loạt nghiên cứu khoa học có giá trị thực tiễn cao đã được triển khai, góp phần xây dựng chiến lược phòng, chống sốt rét dài hạn cho tỉnh. Đặc biệt, ông và đồng nghiệp không ngần ngại “lấy thân mình làm mồi cho muỗi đốt” – một công việc đòi hỏi kỹ thuật cao và lòng dũng cảm– để xác định chính xác véc-tơ truyền bệnh. Với bác sĩ Phúc, nỗi ám ảnh khi chứng kiến những trường hợp bệnh nhân nặng do sốt rét đã trở thành động lực thôi thúc bác sĩ Phúc và đồng đội nằm vùng nhiều ngày trong rừng sâu, chuồng gia súc để truy tìm véc-tơ truyền bệnh. Thành quả đạt được không chỉ giúp khống chế dịch hiệu quả mà còn góp phần đưa tỷ lệ mắc sốt rét của tỉnh giảm ngoạn mục, từ hơn 1.000 ca năm 2015 xuống chỉ còn 12 ca vào năm 2021 và đến nay, nhiều địa phương đã công bố loại trừ sốt rét, tỉnh Đắk Lắk mấy năm liền không ghi nhận ca sốt rét nội địa. Hiện nay, với vai trò là người đứng đầu Trung tâm Kiểm soát bệnh tật tỉnh, thầy thuốc ưu tú, thạc sĩ, bác sĩ CKII Hoàng Hải Phúc tiếp tục giữ vai trò “đầu não” trong công tác y tế dự phòng của địa phương. Không chỉ làm tốt nhiệm vụ quản lý, chỉ đạo chuyên môn, ông còn trực tiếp tham gia xây dựng chiến lược, kế hoạch phòng, chống dịch bệnh dài hạn, bảo đảm tính chủ động, kịp thời và phù hợp với đặc thù địa bàn của tỉnh – nơi điều kiện địa lý phức tạp, dân cư phân tán, nhiều vùng sâu, vùng xa, vùng đồng bào dân tộc thiểu số. Dưới sự điều hành của bác sĩ Phúc, hệ thống giám sát dịch tễ được củng cố theo hướng chuyên nghiệp, bài bản; năng lực phát hiện sớm, xử lý nhanh các ổ dịch được nâng cao. Nhiều chương trình y tế dự phòng trọng điểm như phòng, chống sốt rét, sốt xuất huyết, tay chân miệng, sởi, COVID-19… được triển khai đồng bộ, hiệu quả, góp phần hạn chế tối đa nguy cơ bùng phát dịch lớn, bảo vệ sức khỏe nhân dân. Chia sẻ về công việc gắn liền với áp lực và trách nhiệm nặng nề, bác sĩ Hoàng Hải Phúc tâm sự: “Làm y tế dự phòng là làm việc với những nguy cơ chưa nhìn thấy. Nếu mình chậm một bước, dịch bệnh có thể lan rất nhanh. Vì vậy, người làm dự phòng phải luôn đi trước, nghĩ trước và sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy để bảo vệ cộng đồng.”
Ông Hoàng Hải Phúc cùng đồng nghiệp không quản ngại hiểm nguy, trực tiếp xuống những vùng sâu, vùng xa, điểm nóng dịch tễ để giám sát, điều tra và khống chế dịch bệnh. Ảnh: Bảo Trọng
Theo bác sĩ Phúc, điều khó khăn nhất của công tác phòng, chống dịch không chỉ nằm ở điều kiện cơ sở vật chất hay nhân lực, mà còn là thay đổi nhận thức của người dân. “Nhiều bệnh truyền nhiễm hoàn toàn có thể phòng ngừa được, nhưng nếu người dân chủ quan, không hợp tác thì mọi nỗ lực của ngành y tế đều gặp trở ngại. Vì vậy, ngoài chuyên môn, chúng tôi luôn chú trọng công tác truyền thông, vận động, đưa kiến thức y tế đến gần hơn với cộng đồng,” ông nhấn mạnh.
Âm thầm, bền bỉ và không phô trương, hành trình của Thầy thuốc Ưu tú Hoàng Hải Phúc là minh chứng rõ nét cho tinh thần hy sinh của những người làm y tế dự phòng – những “người gác cổng” thầm lặng, góp phần giữ bình yên cho sức khỏe cộng đồng và ngăn chặn dịch bệnh ngay từ khi chưa kịp bùng phát.
Ba thầy thuốc, ba vị trí công tác khác nhau, nhưng chung một điểm gặp gỡ: Hy sinh và thầm lặng. Họ chính là những dấu ấn sống động của y đức, của trí tuệ và của tinh thần tận hiến, góp phần gìn giữ sự sống và bình yên cho cộng đồng. Không chỉ dừng lại ở ba gương mặt tiêu biểu ấy, trên khắp địa bàn tỉnh Đắk Lắk còn rất nhiều thầy thuốc ưu tú khác đang ngày đêm âm thầm cống hiến trên mọi tuyến công tác: Từ điều trị chuyên sâu, hồi sức cấp cứu, y tế dự phòng đến chăm sóc sức khỏe ban đầu. Dù ở bệnh viện tuyến tỉnh, tuyến xã hay vùng sâu, vùng xa, họ đều chung một lựa chọn lặng lẽ – đặt sinh mệnh và sức khỏe của nhân dân lên trên hạnh phúc của cá nhân.
Chính sự tận tụy, bản lĩnh và y đức của đội ngũ thầy thuốc ưu tú đã góp phần quan trọng nâng cao chất lượng chăm sóc sức khỏe, củng cố niềm tin của người dân vào ngành y tế địa phương. Trong những thời khắc khó khăn nhất, từ thiên tai, dịch bệnh đến những ca bệnh hiểm nghèo, họ luôn là chỗ dựa vững chắc, là những “người gác cổng” thầm lặng bảo vệ sự sống./.
HoiSucCapCuuNhiHoiSucTichCucChongDocKiemSoatBenhTatSucKhoeCongDong
Facebook
Tweet
Mail
Google-plus
Các tin khác